Thông qua hai bài trước, chúng ta đã xem xét thực tế về sự mở rộng khoảng cách giữa thu nhập lao động và thu nhập từ vốn, cũng như tiềm năng của “token hóa tài sản” như một yếu tố then chốt trong giải pháp cho vấn đề này. Giờ đây chỉ còn lại mảnh ghép cuối cùng. Khi công nghệ này được ứng dụng vào đời sống hàng ngày, cuộc sống của chúng ta sẽ thay đổi như thế nào? Và các nhà hoạch định chính sách cần chuẩn bị những gì cho điều đó?\n\nTrong phần cuối cùng của loạt bài này, chúng ta sẽ kết thúc bằng việc mô tả các cảnh quan tài chính cụ thể vào năm 2030 theo nghiên cứu của Coinbase, cùng với đề xuất khung pháp lý mới nhằm hỗ trợ các cảnh quan này.\n\nSáng sớm tại Lagos năm 2030: Danh mục đầu tư của Adaeze\n\nĐể minh họa về tương lai mà token hóa mang lại, báo cáo của Coinbase kể câu chuyện về Adaeze, một thương nhân làm việc tại “Làng máy tính” trong thị trường công nghệ Lagos, Nigeria.\n\nVào một sáng sớm năm 2030, khi lạm phát nghiêm trọng, Adaeze không lo lắng về việc đồng Naira của ngày hôm qua bị mất giá, mà mở điện thoại thông minh của mình. Chỉ vài cú nhấp chuột, cô đã đổi tiền mặt thành stablecoin USD và ngay lập tức mua cổ phiếu Nvidia theo “phần nhỏ”.\n\nKhông cần các giấy tờ phức tạp hay quá trình thanh toán kéo dài nhiều ngày. Trong danh mục đầu tư của cô có 0.06 cổ phiếu Nvidia và 0.15 cổ phiếu của LVMH. Vài tháng sau, khi cần trả học phí cho cháu trai, cô chỉ bán một phần nhỏ trong số cổ phiếu đang nắm giữ, và lập tức có tiền để thanh toán.\n\nĐây chính là thế giới loại bỏ “rào cản trung gian”. Những khoản đầu tư tài sản chất lượng toàn cầu từng chỉ dành riêng cho người có giá trị ròng cao nay đã trở thành hoạt động hàng ngày, dễ dàng như gửi tin nhắn SMS tại Lagos.\n\nChính sách 2.0: Đề xuất “tích hợp” thay vì “cấm”\n\nĐể biến cảnh quan này thành hiện thực, sự tiến bộ của chính sách và công nghệ đều quan trọng như nhau. Coinbase đề xuất khung pháp lý “Chính sách 2.0” cho các nhà hoạch định chính sách.\n\n① Trung lập lớp nền: Giao thức blockchain nên giữ vai trò như TCP/IP của internet, là một sản phẩm công cộng trung lập. Các quy định và giám sát nên tập trung vào các ứng dụng (sàn giao dịch, tổ chức lưu ký) cung cấp dịch vụ trên giao thức đó, chứ không phải chính giao thức.\n\n② Bảo vệ quyền tự quản lý tài sản: Người dùng không cần trung gian vẫn có thể kiểm soát trực tiếp tài sản của mình, đó là quyền cốt lõi của tài sản số. Các cơ quan quản lý không nên cấm hoặc e ngại điều này, mà nên tận dụng khả năng phân tích dữ liệu minh bạch của blockchain để hiện đại hóa các phương pháp giám sát hoạt động bất hợp pháp như rửa tiền.\n\n③ Quản lý vốn thông minh: Đối với các chính phủ các nước đang phát triển lo ngại về dòng chảy vốn ra ngoài, không thể ép buộc họ mở cửa không điều kiện. Tuy nhiên, việc cấm toàn bộ ví tiền là không phải giải pháp. Thay vào đó, nên thiết lập các giới hạn có mục tiêu trên lớp ứng dụng hoặc sử dụng công nghệ tuân thủ có thể lập trình để xây dựng hệ thống kiểm soát linh hoạt và tinh vi.\n\nXây dựng lại bậc thang giàu có\n\nQua ba phần loạt bài trước, chúng ta xác nhận rằng vấn đề “rào cản trung gian” không đơn thuần là thiếu các sản phẩm tài chính, mà còn là nguyên nhân cấu trúc làm gia tăng bất bình đẳng giàu nghèo toàn cầu.\n\nTầm nhìn của Coinbase rất rõ ràng: Tương lai của tài chính không chỉ dừng lại ở việc cung cấp tài khoản ngân hàng, mà còn giúp 4 tỷ người trên thế giới trở thành cổ đông của thị trường vốn toàn cầu.\n\nThành công không nằm ở con số. Khi các thương nhân tại Lagos, các freelancer tại Mumbai, các giáo viên tại Buenos Aires có thể đầu tư vào cùng một loại tài sản, trên cùng một hạ tầng như các nhà quản lý quỹ phòng hộ tại New York, với cùng chi phí, thì khoảng cách về vốn sẽ thực sự được thu hẹp. Đến lúc đó, cơ hội tăng giá trị tài sản sẽ không còn phụ thuộc vào xuất thân hay số dư tài khoản, mà chỉ còn do năng lực và ý chí tiết kiệm của cá nhân.\n\nĐây chính là lời hứa của blockchain về “dân chủ tài chính” thực sự.