#夏日创作营 Nhóm tài sản gồm vàng, dầu và cổ phiếu Mỹ đồng loạt tăng giá, đồng yên lao dốc mạnh nhất trong 40 năm, vì sao lại “lạ” như vậy?


Trong thời gian gần đây, thị trường tài chính toàn cầu xảy ra một chuyện mà mọi nhà kinh tế cũng không thể giải thích được. Vàng tăng, dầu tăng, đồng tăng, chứng khoán Mỹ tăng, và cả USD cũng tăng. Năm loại tài sản vốn dĩ phải đánh nhau lẫn nhau, lại “nắm tay nhau” cùng đi lên. Chỉ có đồng yên bị đè xuống ma sát trên mặt đất. Tỷ giá USD/JPY trực tiếp chạm 163, mức thấp gần 40 năm kể từ năm 1986.
Các nhà phân tích Phố Wall thức trắng đêm lật tung các báo cáo, cố dùng đủ loại mô hình để giải thích hiện tượng bất thường này, nhưng dù “khớp” kiểu gì cũng không đúng. Thực ra chẳng cần phức tạp đến vậy—đây không phải “thị trường trục trặc”, mà là một vở kịch địa chính trị trên sân khấu tài chính. Mỗi cây nến đều giấu một câu chuyện địa chính trị đang diễn ra phía sau.
Thứ nhất: eo biển Hormuz—đang bị khóa chặt.
Ngày 8/7, Trump tại hội nghị thượng đỉnh NATO, trước mặt cả thế giới, tuyên bố thỏa thuận ghi nhớ Mỹ-Iran đã “kết thúc”. Ngay sau đó, quân đội Mỹ liên tiếp nhiều đêm không kích vào Iran, phạm vi từ các bệ phóng tên lửa ven biển kéo dài đến các nhà máy điện và cầu cống ở sâu trong nội địa. Mục tiêu rất rõ ràng—tập trung hoàn toàn vào các điểm kiểm soát then chốt của Iran đối với eo biển Hormuz.
Giới chuyên gia quân sự nhận định khá nhất quán: đây không phải đòn trừng phạt, mà là hành động có tính hệ thống nhằm tước đi năng lực kiểm soát quân sự của Iran đối với eo biển.
Phản ứng của Iran còn nhanh hơn bất kỳ ai tưởng tượng. Ngày 19/7, hãng tin Fars dẫn lời các nguồn tin thuộc Vệ binh Cách mạng Iran cho biết lượng thông quan qua eo biển Hormuz đã giảm về 0. Tuyến cổ họng này—đảm nhiệm khoảng 1/5 lượng vận chuyển dầu mỏ toàn cầu—đã bị Iran bóp nghẹt.
Trong điều kiện bình thường, các quốc gia dọc Vịnh Ba Tư xuất khẩu hơn 20 triệu thùng dầu thô mỗi ngày; hiện nay, lượng xuất khẩu dầu thô của Iraq, Kuwait và Iran đã bị cắt giảm hơn 60%. Lượng thông hành trung bình qua eo biển từ trước ngày 15/7, trên 20 tàu, đến ngày 16/7 đã rơi xuống chỉ còn một con số.
Mỹ cũng không rảnh. Ngày 14/7, Mỹ tuyên bố khôi phục phong tỏa đường biển đối với Iran, phạm vi bao phủ toàn bộ các cảng và khu vực ven biển của Iran, không phân biệt cờ treo của tàu thuyền. Bạn phong tỏa eo biển, tôi phong tỏa cảng. Hai cường quốc cùng phô diễn tư thế “siết cổ” trên một tuyến thủy đạo hẹp nhất chỉ vài chục km. Đây không phải đánh nhau, mà là cùng siết cổ nhau. Ai trước buông tay, người đó thua.
Thứ hai: eo biển Mandeb—khóa thứ hai đã được treo lên.
Nếu bạn nghĩ eo biển Hormuz bị khóa đã đủ “chết người”, thì tin tiếp theo có thể khiến bạn khó ngủ hơn. Ngày 20/7, lực lượng Houthi tại Yemen tuyên bố áp đặt “cấm vận trên biển” đối với Saudi Arabia, lập tức có hiệu lực. Người phát ngôn của Houthi nói thẳng: đây là “đáp trả bằng phong tỏa”.
Họ nhắm tới eo biển Mandeb. Eo biển này nối Biển Đỏ với Ấn Độ Dương, là tuyến đường biển ngắn nhất giữa châu Âu và châu Á. Các nước vùng Vịnh như Saudi Arabia, UAE, Kuwait, Bahrain… về xuất khẩu năng lượng, ngoài tuyến qua eo biển Hormuz, con đường chính khác là đi từ Biển Đỏ qua eo biển Mandeb để vào Ấn Độ Dương. Hiện tại, eo biển Hormuz bị Iran khóa, còn eo biển Mandeb bị Houthi đe dọa.
Không phải ngẫu nhiên. Phía sau lực lượng Houthi đứng ai? Iran. Phía sau Iran đứng ai? Cả “trục Kháng cự”. Bạn đánh vào một điểm của tôi, tôi siết cổ bạn ở cả hai eo biển cùng lúc.
Hormuz và Mandeb—hai “cổ họng” năng lượng lớn nhất thế giới cùng chịu áp lực. Đây không phải là kịch bản “1 cộng 1 bằng 2”, mà là “1 cộng 1 bằng 3, thậm chí 4” theo chuỗi phản ứng liên hoàn. Các công ty vận tải bắt đầu lên lại tuyến đường, cho tàu vòng qua mũi Hảo Vọng; mỗi chuyến đi sẽ dài thêm hơn chục ngày, chi phí bảo hiểm tăng thẳng gấp đôi. Những chi phí này cuối cùng sẽ tràn vào giá dầu, vào giá cả, và vào hóa đơn sinh hoạt của từng người bình thường.
Thứ ba: vì sao đồng yên lại trở thành kẻ thảm nhất?
Đồng yên rơi xuống dưới 163, lập mức thấp kỷ lục 40 năm.
Bạn biết lần gần nhất đồng yên ở đúng mức này là khi nào không? Năm 1986. Khi đó, chưa lâu sau khi Hiệp định Plaza được ký xong, Nhật Bản đang bị Mỹ “đè đầu” để tăng giá đồng yên. Bốn thập kỷ sau, đồng yên lại trở về điểm xuất phát, nhưng lần này không phải bị ép tăng giá, mà bị ép giảm giá.
Sự sụp đổ của đồng yên có 3 tầng nguyên nhân, và tầng nào cũng liên quan đến địa chính trị.
Tầng thứ nhất: chênh lệch lãi suất Mỹ-Mỹ. Tháng 6, Ngân hàng Trung ương Nhật Bản vừa tăng lãi suất lên 1%, mức cao nhất trong 31 năm. Nhưng lãi suất của Cục Dự trữ Liên bang Mỹ (Fed) vẫn trên 4%, tiền chảy từ Nhật sang Mỹ—nên đồng yên không giảm mới lạ.
Tầng thứ hai: cú sốc giá dầu. Nhật Bản gần như toàn bộ năng lượng đều phải nhập khẩu; giá dầu tăng vọt làm chi phí nhập khẩu đội lên ngay, cán cân thương mại xấu đi, khiến đồng yên tất nhiên chịu áp lực. Mà nguồn gốc của việc giá dầu tăng vọt không nằm ở cung-cầu, mà nằm ở eo biển Hormuz.
Tầng thứ ba: chính sách “mất tác dụng”. Bộ Tài chính Nhật Bản trong giai đoạn 4-5 năm nay đã can thiệp thị trường bằng 117,3 nghìn tỷ yên, lập kỷ lục. Hiệu quả chỉ duy trì được vài tuần. Thị trường đã miễn nhiễm hoàn toàn với các lời cảnh báo miệng—bạn nói của bạn, tôi cứ bán tiếp.
Điểm giao nhau của 3 lực này chính là địa chính trị. Mỹ đánh nhau ở Trung Đông, còn Nhật Bản trả tiền ở châu Á. Fed duy trì lãi suất cao, còn Ngân hàng Trung ương Nhật Bản bị buộc tăng lãi suất nhưng không dám tăng quá mạnh—tăng thêm thì nền kinh tế Nhật Bản mong manh vốn đã không chịu nổi; không tăng thì đồng yên tiếp tục rơi xuống thành “tờ giấy rách”. Chính phủ Nhật Bản bị kẹp giữa hai bên, chọn thế nào cũng sai. Đây chính là cái giá khi đi sau Mỹ làm đồng minh—bạn có nghĩa vụ, nhưng không có quyền phát biểu.
Có thể nói, “đại hợp xướng” tăng giá tài sản này, đằng sau mỗi nốt nhạc đều là tiếng súng địa chính trị.
Vàng tăng vì eo biển Hormuz bị khóa;
Dầu tăng vì hai “cổ họng” năng lượng lớn nhất đồng thời chịu áp lực;
USD tăng vì Mỹ điên cuồng khuếch trương sự hiện diện ở Trung Đông;
Đồng yên giảm vì Nhật Bản đang thay người khác đổ máu cho cuộc xung đột này.
Bản chất của “đại hợp xướng” này là Mỹ đánh một cuộc chiến tiêu hao ở eo biển Hormuz mà không thể thắng, còn Iran khóa đồng thời hai eo biển, siết chặt hai “cổ họng” năng lượng của thế giới; và Nhật Bản lại mua đơn cho chiến tranh của người khác!
GLDX-0,30%
PAXG0,04%
XAU0,05%
XCU0,13%
Xem bản gốc
ThisIsTranslateContent:
#夏日创作营 美元、黄金、石油、美股组团上涨,日元暴跌创40年新低,为什么这么怪?
这段时间,全球金融市场发生了一件让所有经济学家都解释不了的事。黄金涨、石油涨、铜涨、美股涨、美元也涨。五个本该互相打架的资产,手拉手一起往上涨。唯一被按在地上摩擦的,是日元。美元兑日元直接干到了163,创下1986年以来的近40年新低。  
华尔街的分析师们连夜翻报告,试图用各种模型解释这个反常现象,但怎么套都对不上。其实根本不需要那么复杂——这不是什么“市场失灵”,这是一场地缘政治大戏在金融市场的集体投影。每一根K线背后,都藏着一个正在发生的地缘故事。

第一:霍尔木兹海峡,正在被锁死。  
7月8日,特朗普在北约峰会上当着全世界的面宣布美伊备忘录“终结”了。紧接着,美军连续多夜空袭伊朗,打击范围从沿海导弹阵地一路延伸到内陆的发电厂和桥梁。目标非常清晰——全部集中在伊朗对霍尔木兹海峡的控制节点上。
军事专家的解读很一致:这不是惩罚性打击,这是在系统性地剥夺伊朗对海峡的军事控制能力。  
伊朗的反应来得比任何人想象的都快。7月19日,伊朗法尔斯通讯社援引革命卫队消息人士的话说,霍尔木兹海峡的通航量已经降至零。这条承担全球约五分之一石油运输的咽喉要道,被伊朗一把掐住了。波斯湾沿岸国家正常状态下日均出口超2000万桶原油,如今伊拉克、科威特、伊朗的原油出口量削减超60%。海峡日均通行量从7月15日之前的20艘以上,7月16日直接跌到了个位数。  
美国也没闲着。7月14日,美国宣布恢复对伊朗的海上封锁,范围覆盖伊朗所有港口和沿海区域,不区分船舶悬挂的旗帜。你封海峡,我封港口。两个大国在一条最窄只有几十公里的水道上,同时亮出了“锁喉”的架势。这不是在打仗,这是在互相掐脖子。谁先松手,谁就输。
  
第二:曼德海峡,第二把锁已经挂上去了。  
如果你觉得霍尔木兹海峡被锁已经够要命了,那接下来的消息可能让你更睡不着觉。7月20日,也门胡塞武装宣布对沙特阿拉伯实施“海上禁运”,立即生效。胡塞武装的发言人说得非常直接:这是“以封锁回应封锁”。  
他们瞄准的是曼德海峡。这条海峡连接红海和印度洋,是欧洲和亚洲之间最短的海上通道。沙特阿拉伯、阿联酋、科威特、巴林等海湾国家的能源出口,除了走霍尔木兹海峡,另一个主要通道就是红海经曼德海峡进入印度洋。现在,霍尔木兹海峡被伊朗锁住,曼德海峡被胡塞武装威胁。  
这不是巧合。胡塞武装的背后站着谁?伊朗。伊朗的背后站着谁?整个抵抗轴心。你打我一个点,我在两个海峡同时掐你的脖子。
霍尔木兹加曼德,全球两大能源咽喉同时承压。这不是一加一等于二的局面,这是一加一等于三甚至是等于四的连锁反应。船运公司开始给船舶重新规划绕行好望角的航线,每一趟航程要多出十几天,保险成本直接翻倍。这些成本最终会体现在油价上,体现在物价上,体现在每一个普通人的生活账单上。  
  
第三:日元为什么成了最惨的那个?  
日元跌破163,创40年新低。
你知道上一次日元在这个位置是什么时候吗?1986年。那一年,广场协议刚签完没多久,日本正在被美国按着头让日元升值。四十年后,日元又回到了原点,但这次不是被迫升值,是被迫贬值。  
日元的崩溃有三层原因,每一层都跟地缘政治有关。
第一层,美日利差。日本央行6月刚加息到1%,这是31年来的最高水平。但美联储的利率还在4%以上,钱从日本往美国跑,日元不跌才怪。
第二层,油价冲击。日本几乎所有的能源都靠进口,油价暴涨直接推高进口成本,贸易收支恶化,日元自然承压。而油价暴涨的根源不在供需,在霍尔木兹海峡。
第三层,政策失灵。日本财务省今年4到5月动用了创纪录的11,73万亿日元干预市场,效果只维持了几周。市场对口头警告已经彻底免疫——你说你的,我继续卖。  
这三层力量的交汇点,就是地缘政治。美国在中东打仗,日本在亚洲埋单。美联储维持高利率,日本央行被迫加息但不敢加太猛——加多了,本来就脆弱的日本经济扛不住;不加,日元继续跌成废纸。日本政府被夹在中间,怎么选都是错。这就是跟在美国后面当盟友的代价——你有义务,但没有话语权。  
  
可以说,这场资产“上涨大合唱”,每一个音符背后都是地缘政治的枪声。
黄金涨,是因为霍尔木兹海峡被锁;
石油涨,是因为两大能源咽喉同时承压;
美元涨,是因为美国在中东狂刷存在感;
日元跌,是因为日本在替这场冲突流血。  
  
这场“大合唱”的本质,是美国在霍尔木兹海峡打一场打不赢的消耗战,伊朗在两条海峡同时锁住全球能源咽喉,日本在替别人的战争买单!
repost-content-media
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • 7
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
ybaser
· 7giờ trước
Diamond Hands 💎
Trả lời0
ybaser
· 7giờ trước
1000x VIbes 🤑
Trả lời0
ybaser
· 7giờ trước
Diamond Hands 💎
Trả lời0
ybaser
· 7giờ trước
Diamond Hands 💎
Trả lời0
ThisIsTranslateContent:
· 13giờ trước
Kiên định HODL💎
Xem bản gốcTrả lời0
ThisIsTranslateContent:
· 13giờ trước
Nhanh lên nào! 🚗
Xem bản gốcTrả lời0
HighAmbition
· 17giờ trước
2026 GOGOGO 👊
Trả lời0
  • Đã ghim