老周 là người nổi tiếng trong làng với biệt danh “lười biếng”, ngày nào cũng cầm bình tử sa, ngồi xổm dưới cây đại thụ ở đầu làng, ngắm mây trôi, một ngụm là ngồi cả nửa ngày. Người trong làng đều bận rộn trồng trọt, đi làm thuê, chỉ có ông, dường như chẳng hứng thú gì với mọi thứ.
“老周 à, cuộc sống của ông, đến bao giờ mới kết thúc đây?” Người dân đi qua thường trêu ông như vậy.
老周 cũng không giận, chỉ từ từ nhấp một ngụm trà, nhắm mắt nhìn mây trên trời, nói: “Đừng vội, thời cơ chưa đến.”
Thực ra, trong lòng 老周 đang ấp ủ một ý chí mãnh liệt. Thời trẻ ông cũng từng dấn thân, làm kinh doanh nhỏ, buôn bán nông sản, nhưng đều thua lỗ nặng. Đêm mưa thất bại lần thứ tư trong khởi nghiệp, ông ngồi xổm dưới cầu vượt, đột nhiên hiểu ra một đạo lý: trước đây ông luôn nghĩ “Tôi muốn làm gì”, nhưng lại bỏ qua “môi trường cho phép tôi làm gì”. Ông quá muốn “đặt mục tiêu” rõ ràng, nhưng quên mất “theo thuận thế”.
Từ ngày đó, ông trở về làng, không phải để dưỡng già, mà để quan sát. Ông quan sát đất đai trong làng, thói quen trồng trọt của dân, biến động cung cầu của thị trường. Ông phát hiện, nhà nhà trong làng đều trồng ngô, năng suất cao nhưng giá thấp, bán không được giá. Trong khi đó, người thành phố giờ chú trọng dưỡng sinh, thích mua các loại ngũ cốc hữu cơ, nhưng giá đắt đỏ, người dân bình thường không đủ khả năng tiêu thụ.
Trong lòng 老周 đã có kế hoạch, nhưng ông không vội hành động. Ông đang chờ một “thế”.
Năm đó, huyện triển khai chính sách “trả lại đất trồng rừng”, khuyến khích nông dân trồng cây kinh tế trên đất không phù hợp trồng lúa. 老周 nhạy bén nhận ra đây là một cơ hội. Nhưng ông không trồng cây, mà hướng mắt về khu đất bỏ hoang phía đầu làng, nơi từng là sân phơi lúa cũ.
Khu đất đó, trước đây là nơi làng tổ chức pháo nổ, lễ hội, để lại nhiều mảnh giấy vụn và… vỏ mìn (một loại vỏ pháo, giấy, nhẹ, dễ cháy).
老周 bắt đầu nhặt vỏ mìn ở đó. Ông thu gom những vỏ giấy bỏ đi, rửa sạch, phơi khô, nghiền nhỏ. Người dân thấy ông làm vậy đều cười lớn.
“老周 điên rồi à? Nhặt mấy thứ rác rưởi này, có thể ăn cơm à?”
“Tôi nghĩ ông ấy đã điên vì nghèo, không bỏ sót thứ gì.”
老周 nghe vậy chỉ cười, tay vẫn làm việc không ngừng. Ông trộn những vỏ mìn nghiền nhỏ đó với phân bò, rơm rạ, lên men thành một loại phân hữu cơ đặc biệt. Ông đặt tên cho loại phân này là “Phù Hỏa Phì” (nghĩa là “phì đỏ rực rỡ”).
Phân đã xong, 老周 lại đến Sở Nông nghiệp huyện, xin chứng nhận phân hữu cơ. Ông cầm giấy chứng nhận, tìm đến vài trang trại rau lớn trong huyện.
“Các anh dùng ‘Phù Hỏa Phì’ của tôi, trồng rau củ, chắc chắn là hữu cơ, ngon miệng, giá còn có thể bán cao.” 老周 nói với chủ trang trại.
Chủ trang trại còn nghi ngờ, nhưng vẫn giữ thái độ thử xem, mua một lô “Phù Hỏa Phì”.
Kết quả, kỳ diệu đã xảy ra. Cà chua trồng bằng “Phù Hỏa Phì” màu sắc tươi sáng, vị ngọt đậm, tốt hơn nhiều so với phân thông thường. Chủ trang trại vui mừng khôn xiết, ngay lập tức ký hợp đồng hợp tác dài hạn với 老周.
“Phù Hỏa Phì” của 老周 lập tức nổi tiếng. Ông không tự mở nhà máy, mà truyền đạt kỹ thuật cho các hộ nghèo trong làng, giúp họ thu gom vỏ mìn, chế biến phân. Ông đảm nhiệm việc tiêu thụ và vận hành thương hiệu.
Một năm trôi qua, 老周 không chỉ kiếm được nhiều tiền, còn giúp hơn chục hộ nghèo trong làng thoát nghèo. Ông trở thành người dẫn đầu làm giàu của huyện, còn xuất hiện trên truyền hình.
Phóng viên hỏi bí quyết thành công, 老周 cầm bình tử sa, chậm rãi nói: “Tôi cũng chẳng làm gì đặc biệt, chỉ theo thuận thế, đặt mục tiêu rồi hành động. Trước đây tôi luôn nghĩ ‘Tôi muốn làm gì’, nhưng lại bỏ qua sự biến đổi của môi trường. Giờ tôi đã hiểu, chỉ cần theo xu thế, chọn đúng thời điểm, thì mọi việc mới dễ thành công hơn.”
Câu chuyện của 老周 lan truyền khắp làng. Người ta không còn gọi ông là “lười biếng”, mà gọi ông là “Sư phụ 周”. Còn 老周, vẫn ngày ngày cầm bình tử sa, ngồi xổm dưới cây đại thụ đầu làng, ngắm mây trôi, chỉ có ánh mắt đã thêm phần bình thản và vững vàng.
Ông biết, “thế” tiếp theo đang âm thầm hình thành. Và ông đã sẵn sàng rồi.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
老周 của kinh doanh “vỏ mìn”
老周 là người nổi tiếng trong làng với biệt danh “lười biếng”, ngày nào cũng cầm bình tử sa, ngồi xổm dưới cây đại thụ ở đầu làng, ngắm mây trôi, một ngụm là ngồi cả nửa ngày. Người trong làng đều bận rộn trồng trọt, đi làm thuê, chỉ có ông, dường như chẳng hứng thú gì với mọi thứ.
“老周 à, cuộc sống của ông, đến bao giờ mới kết thúc đây?” Người dân đi qua thường trêu ông như vậy.
老周 cũng không giận, chỉ từ từ nhấp một ngụm trà, nhắm mắt nhìn mây trên trời, nói: “Đừng vội, thời cơ chưa đến.”
Thực ra, trong lòng 老周 đang ấp ủ một ý chí mãnh liệt. Thời trẻ ông cũng từng dấn thân, làm kinh doanh nhỏ, buôn bán nông sản, nhưng đều thua lỗ nặng. Đêm mưa thất bại lần thứ tư trong khởi nghiệp, ông ngồi xổm dưới cầu vượt, đột nhiên hiểu ra một đạo lý: trước đây ông luôn nghĩ “Tôi muốn làm gì”, nhưng lại bỏ qua “môi trường cho phép tôi làm gì”. Ông quá muốn “đặt mục tiêu” rõ ràng, nhưng quên mất “theo thuận thế”.
Từ ngày đó, ông trở về làng, không phải để dưỡng già, mà để quan sát. Ông quan sát đất đai trong làng, thói quen trồng trọt của dân, biến động cung cầu của thị trường. Ông phát hiện, nhà nhà trong làng đều trồng ngô, năng suất cao nhưng giá thấp, bán không được giá. Trong khi đó, người thành phố giờ chú trọng dưỡng sinh, thích mua các loại ngũ cốc hữu cơ, nhưng giá đắt đỏ, người dân bình thường không đủ khả năng tiêu thụ.
Trong lòng 老周 đã có kế hoạch, nhưng ông không vội hành động. Ông đang chờ một “thế”.
Năm đó, huyện triển khai chính sách “trả lại đất trồng rừng”, khuyến khích nông dân trồng cây kinh tế trên đất không phù hợp trồng lúa. 老周 nhạy bén nhận ra đây là một cơ hội. Nhưng ông không trồng cây, mà hướng mắt về khu đất bỏ hoang phía đầu làng, nơi từng là sân phơi lúa cũ.
Khu đất đó, trước đây là nơi làng tổ chức pháo nổ, lễ hội, để lại nhiều mảnh giấy vụn và… vỏ mìn (một loại vỏ pháo, giấy, nhẹ, dễ cháy).
老周 bắt đầu nhặt vỏ mìn ở đó. Ông thu gom những vỏ giấy bỏ đi, rửa sạch, phơi khô, nghiền nhỏ. Người dân thấy ông làm vậy đều cười lớn.
“老周 điên rồi à? Nhặt mấy thứ rác rưởi này, có thể ăn cơm à?”
“Tôi nghĩ ông ấy đã điên vì nghèo, không bỏ sót thứ gì.”
老周 nghe vậy chỉ cười, tay vẫn làm việc không ngừng. Ông trộn những vỏ mìn nghiền nhỏ đó với phân bò, rơm rạ, lên men thành một loại phân hữu cơ đặc biệt. Ông đặt tên cho loại phân này là “Phù Hỏa Phì” (nghĩa là “phì đỏ rực rỡ”).
Phân đã xong, 老周 lại đến Sở Nông nghiệp huyện, xin chứng nhận phân hữu cơ. Ông cầm giấy chứng nhận, tìm đến vài trang trại rau lớn trong huyện.
“Các anh dùng ‘Phù Hỏa Phì’ của tôi, trồng rau củ, chắc chắn là hữu cơ, ngon miệng, giá còn có thể bán cao.” 老周 nói với chủ trang trại.
Chủ trang trại còn nghi ngờ, nhưng vẫn giữ thái độ thử xem, mua một lô “Phù Hỏa Phì”.
Kết quả, kỳ diệu đã xảy ra. Cà chua trồng bằng “Phù Hỏa Phì” màu sắc tươi sáng, vị ngọt đậm, tốt hơn nhiều so với phân thông thường. Chủ trang trại vui mừng khôn xiết, ngay lập tức ký hợp đồng hợp tác dài hạn với 老周.
“Phù Hỏa Phì” của 老周 lập tức nổi tiếng. Ông không tự mở nhà máy, mà truyền đạt kỹ thuật cho các hộ nghèo trong làng, giúp họ thu gom vỏ mìn, chế biến phân. Ông đảm nhiệm việc tiêu thụ và vận hành thương hiệu.
Một năm trôi qua, 老周 không chỉ kiếm được nhiều tiền, còn giúp hơn chục hộ nghèo trong làng thoát nghèo. Ông trở thành người dẫn đầu làm giàu của huyện, còn xuất hiện trên truyền hình.
Phóng viên hỏi bí quyết thành công, 老周 cầm bình tử sa, chậm rãi nói: “Tôi cũng chẳng làm gì đặc biệt, chỉ theo thuận thế, đặt mục tiêu rồi hành động. Trước đây tôi luôn nghĩ ‘Tôi muốn làm gì’, nhưng lại bỏ qua sự biến đổi của môi trường. Giờ tôi đã hiểu, chỉ cần theo xu thế, chọn đúng thời điểm, thì mọi việc mới dễ thành công hơn.”
Câu chuyện của 老周 lan truyền khắp làng. Người ta không còn gọi ông là “lười biếng”, mà gọi ông là “Sư phụ 周”. Còn 老周, vẫn ngày ngày cầm bình tử sa, ngồi xổm dưới cây đại thụ đầu làng, ngắm mây trôi, chỉ có ánh mắt đã thêm phần bình thản và vững vàng.
Ông biết, “thế” tiếp theo đang âm thầm hình thành. Và ông đã sẵn sàng rồi.