Trong lĩnh vực lưu trữ Web3, sau một thời gian dài, bạn sẽ nhận thấy một hiện tượng kỳ lạ — các bản cáo bạch (whitepaper) cứ lần lượt phóng đại quá mức, các thuật ngữ kỹ thuật được xếp chồng như một bài luận, nào là mã sửa lỗi, khả năng sử dụng, mức độ phi tập trung, các tham số đều đạt đến giới hạn tối đa. Nhưng những dự án thực sự có thể ứng dụng, vận hành và duy trì lợi nhuận thì lại rất ít.



Khi xem xét dự án Walrus, ban đầu mục đích của tôi khá đơn giản. Không phải vì bị hấp dẫn bởi danh tiếng công nghệ của RedStuff hay vì đánh giá cao mức định giá 20 tỷ USD, mà chính là phong cách thể hiện của họ trong hai năm qua — không dùng chiến thuật tuyên truyền "cách mạng công nghệ" đó, cũng không rêu rao sẽ làm thay đổi thị trường lưu trữ, nhưng lại nhanh chóng phát triển đồng thời hai hướng kinh doanh khó khăn nhất là AI và RWA. Đó mới là điều thực sự đáng chú ý.

Vì vậy, tôi đã dành khá nhiều thời gian để phân tích Walrus từ các góc độ kỹ thuật, hệ sinh thái, thương mại và rủi ro. Kết luận cuối cùng rất rõ ràng — đây là một dự án lấy "khả năng ứng dụng thực tế" làm nguyên tắc thiết kế hàng đầu.

Phần phân tích dưới đây không phải là bản sao trắng của whitepaper, cũng không phải là bài giới thiệu kỹ thuật đơn thuần, mà là nhìn từ góc độ thực tế ứng dụng để xem hệ thống của Walrus thực sự hoạt động như thế nào.

Điểm đầu tiên cần nhấn mạnh: Walrus thành công không phải vì công nghệ quá đột phá, mà vì họ chọn "đi theo hướng trung dung". Nhiều người khi nhắc đến Walrus sẽ nghĩ ngay đến bộ mã sửa lỗi hai chiều RedStuff. Nhưng thực tế —
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim